Hàn Quốc! Ước mơ của 2 người, giờ 1 người bước 1 người ở trên trời ngắm nhìn

Loading...

Thế là đã sang tháng 8, cái tháng mà 24 năm trước đã sinh ra tôi và cũng là cái tháng mà cách đây mấy năm người tôi yêu đã ra đi mãi mãi . 😔

Hạnh phúc khi đã từng gian khổ bên nhau(ảnh minh họa)

Sài Gòn đất chật người đông. Những tưởng khi hoà vào dòng người ngoài kia , tôi và người ấy cũng sẽ thoáng qua vô tình . Chẳng hiểu định mệnh khiến xui thế nào mà trời se duyên cho cả 2 bằng chiếc lốp xe thủng . Vậy là chúng tôi quen nhau và yêu nhau . Sài Gòn khó sống lắm , cuộc đời sinh viên nghèo trải qua là rau cháo nương nhau mà sống. Tình yêu của chúng tôi cứ thế đong đầy mà hi sinh cho nhau .

Tôi sốt cao , người ta nhịn ăn mua cho tôi tô bún tái thịt nhiều ơi là nhiều. Rồi còn nói dối rằng đã ăn rồi , tôi biết chứ , 20k thì làm sao ăn được 2 tô mà nói dối. Tôi vờ nói đắng miệng không thể ăn hết được , đòi người ta ăn chung mới chịu ăn. Nói cạn lời người ta mới ăn , bao nhiêu thịt người ta dành trọn cho tôi . Chúng tôi ôm nhau khóc vì cái tình yêu trong cái khổ . Ngày sinh nhật của người ấy , tôi chạy đôn chạy đáo vay lấy 90k và mua lấy cái bánh kem nhỏ , giấu dưới chăn , chờ người ta về để tạo bất ngờ .

Người ấy yêu tôi bằng tình yêu , tôi yêu người ấy bằng máu và nước mắt . Những ông trời vẫn hay ghen tị với hạnh phúc lứa đôi . Tôi chưa kịp cùng người ta đón sinh nhật của mình thì người ấy đã rời xa tôi mãi mãi đi đến một nơi không bao giờ trở lại nữa . Tôi chẳng còn nước mắt để mà khóc . Tôi trốn nỗi đau , tôi trốn Sài Gòn , tôi bỏ học để về quê vì sợ phải nhìn thấy kí ức hiện về ở mỗi con đường và góc phố nơi cả 2 từng qua .

Seoul , thành phố mà cả 2 đã từng hứa hẹn cùng nhau đến và làm giàu . Tôi có ước mơ về ngôi nhà với vài đứa trẻ . Chúng tôi sẽ cùng nhau kiếm tiền, về mở cho mình cái shop nhỏ nhỏ để nuôi tụi nó nên người . Ấy vậy mà giờ chỉ còn mình tôi đang thực hiện giấc mơ của cả 2 .

Ngày đầu tiên đứng trên mảnh đất này, xung quanh chỉ toàn là người xa lạ, cảnh vật lạ, ngôn ngữ xung quanh cũng lạ, đến cái không khí hít vào nó cũng khác Sài Gòn… lạnh lạnh và cô đơn, giá như… chỉ giá như thôi ngay lúc ấy có người ta bên cạnh thì có lẽ bàn tay tôi đã không bị cái lạnh ngấm vào đâu.

Chỉ mình em giờ đây đang cố gắng cho giấc mơ của cả hai(ảnh minh họa)

Khi bạn mất đi một ai đó có ý nghĩa, tình cảm cho nhau là vô giá không gì có thể sánh được thì đối với mình sự sống của bản thân là một cực hình. Những ngày đau ôm trên đất Hàn tôi lại thèm tô phở ngày xưa, nếu được ăn lại nó một lần nữa có lẽ tôi sẽ khỏe lên ngay tức thì nhưng mơ chỉ là mơ thôi, ông trời hay trêu người lắm 🙂

Những ngày đầu tôi đã rất sợ màn đêm, cái yên tĩnh của màn đêm nó gợi lại trong lòng nhiều kỷ niệm, có lẽ vì thế mà tôi cũng đã chọn rượu làm bạn từ ngày ấy, tôi một ly và cũng không quên rót dành cho người ta một ly, tôi muốn hét lên rằng tôi đã nhớ người ta biết chừng nào !

Seoul tháng 8 bất chợt những cơn mưa đêm, không tuyết rơi nhưng mà sao lòng lạnh quá đỗi . Một mình ngồi ngoài đường , ngước lên trời tìm vì sao nơi có người đó của tôi đang ở tự mỉm cười rồi oà khóc một mình . Nhớ lúc mới sang , lao đầu vào làm điên cuồng , nhưng lúc rảnh cũng không ngủ được , trong đầu lúc nào cũng nhớ, cứ hiển hiện hình bóng của 1 người xa mờ. Đau thể xác đến mấy cũng không bằng nỗi đau trong tim suốt ngần ấy thời gian mà chẳng nguôi ngoai được . Tôi biết một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại người ta… tôi chắc mà 🙂

Tôi ngày nay cũng sẽ cứ mạnh mẽ bước tiếp dù phong ba bão táp , dù một ngày nằm xuống bên nắm mộ tình nhân thì cũng mãn nguyện với giấc mơ viên mãn . Hãy cứ ở yên đó , tôi sẽ thay chúng ta thực hiện giấc mơ này . Đừng lo và đừng buồn cho tôi vì chỉ cần ngày nào nhìn lên trời cao thấy đâu đó có một vì sao sáng là tôi vui rồi .

Seoul – 23:06 – 08/08/2017

 

Tin nóng: Trách con gái lấy chồng Hàn 9 năm rồi mà cho có 1 triệu VNĐ, bố mẹ Việt nhận “gạch đá”

Không phải cứ lấy chồng Hàn là giàu có sung sướng, thế mà nhiều người ở Việt Nam không hiểu điều đó, đau lòng hơn là chính bố mẹ ruột của mình cũng nghĩ vậy.

Mới đây một cô dâu Việt đã lấy chồng Hàn Quốc được 9 năm vì buồn lòng bố đã chia sẽ tâm sự khiến mạng xã hội phẫn nộ.

Nguyên văn lời tâm sự như sau:

"Buồn lắm các mẹ ạ. Mình qua Hàn 9 năm rồi. Những năm đầu mình sang mình làm quần quật . Ăn không dám ăn tiêu không dám tiêu hàng tháng gửi tiền về cho bố mẹ.

Sau 4 năm thì nhà mình xây nhà cũng tầm 900tr. Bố mẹ mình làm công ăn lương nhưng năm trước còn nuôi 3 đứa em nên khá vất vả.Nhưng giờ em mình lớn rồi chỉ còn mỗi thằng út đi học.

2 đứa em gái mình tháng làm đc 3,4tr đưa cho bố mẹ mình hết + tiền bố mẹ mình đi làm cũng được hơn chục triệu 1 tháng chứ không phải không có.

Còn phía mình thì sau khi xây nhà cho bố mẹ xong mình mới có bầu và sinh con từ đấy trở đi mình không thường xuyên gửi tiền về cho bố mẹ.

Tết với rằm mình vẫn gửi lúc 5tr lúc 10tr tiền Việt để ăn tết với rằm. Mình là BHP nên không thể bảo lãnh bố mẹ qua được.

Bố mẹ mình trách mình là con người ta đi nước ngoài nào là đón bố mẹ qua. Cho bố mẹ bao nhiêu tiền. Tất nhiên là không nói với mình mà được nghe lũ em nói lại.

Đợt rồi rằm tháng 7. Vì mình mới chữa bệnh và mổ xong nên không có tiền chỉ cho bố mẹ đc 1tr tiền Việt ăn rằm. Bố mẹ mình bảo nó đi 9 năm giời rồi mà mới gửi cho bố mẹ 1tr ăn rằm.

Rồi bảo là bố thí từng đồng cho bố mẹ. Nói thật bố mẹ mình nói thế mình buồn quá các mẹ ạ. Bố mẹ cứ trách mình không thương bố mẹ.

Nhưng mà mình đang ốm đau bệnh tật. Tiền không có mình không dám nói sợ bố mẹ lo. Nhưng bố mẹ cứ trông chờ mình gửi tiền cho bố mẹ tiêu.

Suốt ngày bảo con người ta đi nước ngoài giờ được ăn sung mặc sướng chứ đâu phải đi cày như trâu. Mà trong khi đó tiền 2 đứa em đi làm đc đã đưa hết cho bố mẹ mình rồi.

Chúng nó thậm chí không được tiêu tiền chúng nó làm ra. Bố mẹ mình rất cổ hủ. Mặc dù mình đã đi lấy chồng nhưng vẫn chờ mong mình gửi tiền hàng tháng. Mà mình còn con mình nữa mà đâu phải 1 thân 1 mình như trước đâu.

Bố mình là người chỉ biết nghĩ đến tiền. Ai có tiền là quý lắm không có tiền là khinh ngay à. Ngày xưa ông còn hay đánh đập mình tàn bạo nữa cơ

Chính ông là người ép mình đi lấy chồng Hàn Quốc sau đó cuộc sống không như ý nên mình bỏ trốn ra. Mình mệt mỏi quá các mẹ ơi 🙁 "

Tâm sự của cô gái được trang Korea News đăng tải nhận được hàng ngàn bình luận

Nỗi khổ mang danh Việt kiều

Vài năm lại đây, nhiều người Việt Nam có xu hướng sang nước ngoài định cư, tìm kiếm một công việc với mức lương cao hơn, đời sống tốt hơn. Khi có điều kiện, thi thoảng họ về thăm người thân, họ hàng, quê hương - nơi mình sinh ra và lớn lên, nơi mình gắn bó.

Trong khi đó, phần lớn người thân của họ lại nghĩ rằng, xứ người là "miền đất hứa" nên kiếm tiền rất dễ dàng. Và chắc là “ở bển” sống sung sướng lắm, từ đó, hình thành suy nghĩ “thâm căn cố đế” rằng cứ Việt kiều thì là người giàu có, Việt kiều về nước thế nào chẳng có quà cáp, bao cả gia đình, người thân ăn uống, mua sắm, du lịch.

Thực tế, có Việt kiều phải méo mặt với những bữa tiệc linh đình mời bà con họ hàng xa đến mấy đời trong làng, ngõ xóm.

Nhiều Việt kiều phải làm lụng rất vất vả ở xứ người, nhưng nghĩ đến người thân ở nhà còn lam lũ, thiếu thốn hơn nên cố “cày” thêm 1-2 giờ để chắt bóp gửi về nhà. Tuy nhiên, sự vất vả ấy thì không ai biết đến. Những người ở nhà lại suy nghĩ bên đó làm ăn khấm khá lắm mới gửi tiền về, và họ đương nhiên coi đó là chuyện thường.

Với tâm lý đề phòng, sợ bị người thân moi tiền nên một số Việt kiều giờ mỗi lần về thăm quê hương lại phải đắn đo, suy tính. Số lần về quê của họ cũng thưa dần.

[ga_ia]